Thuốc Thần Cho Bệnh Gout

1123

PHẠM HOÀNG CHƯƠNG

Sau 1975, ở tù cải tạo về, sợ bị bắt đi kinh tế mới, tôi nhờ Quang xin cho 1 job trong Ty Y tế, chuyên trồng thuốc Nam, lương có 38 đồng 1 tháng, chỉ vừa đủ ăn sáng cho 2 ngày là hết. Khi vượt biên qua đến Mỹ năm 1984 thì tôi vẫn còn khỏe mạnh, đủ sức lao động và đi học lại kiếm sống. Năm 1990 bảo lãnh vợ con qua, mua nhà. Nhưng đến năm 1995 thì vợ tôi tự nhiên đang đi làm, bị sưng phồng lên một bắp chân và bàn chân mặt, phải đi cà nhắc bằng chân trái, tay chống gậy, mặt mày nhăn nhó đau khổ. Bạn tôi, bác sĩ Đệ, lắc đầu nói: “Thôi rồi, chị xui quá, bệnh này bên Mỹ gọi là rheumatism, không thuốc nào chữa được hết, nhiều ông bà già bị, đau nhức kinh niên cho tới chết” .

Tôi đưa bà xã qua Wesminster đi bác sĩ Quyết đông y, châm chích nặn máu ra đen bầm 2 ngày thứ bảy liền, chân bớt sưng, bệnh có thuyên giảm, nhưng vẫn còn đau. May sao bà trung tá Tài cho một bịch bột nghệ vàng xây nhuyễn mua ở Vietnamqua, khuyên nấu nước sôi, hay vo viên với mật ong uống sẽ hết. Theo tôi biết thì NGHỆ có tính chất sát trùng mạnh, trị lở và đau bao tử, lọc máu huyết, chữa lành vết thương không để lại vết sẹo. Nghệ hăng hăng khó uống, nhưng bà xã kiên trì uống luôn 1 tuần thì đi đứng trở lại bình thường, uống luôn 1 tháng thì tuyệt nọc tê thấp cho đến bây giờ 15 năm sau không hề trở lại.

Bác sĩ Đệ kinh ngạc lắc đầu, không tin ở sở học Tây y nữa. Thật là 1 phương thuốc thần, rẻ tiền mà công hiệu vô song. Một lấn khác, vì lười đánh răng ban đêm, một chiếc răng cửa dưới tôi bị nhiễm trúng, sờ ngón tay vô lắc xục xịch, tưởng như sắp rụng. Tôi hoảng quá, nhét đại một nhúm bột nghệ vô kẽ răng để sát trùng. Một ngày nhét nghệ vô răng 4 lần, được 2 ngày thì chao ôi, răng nằm cứng chắc yên vị, lắc không còn rung rinh nữa. Thật là phép màu. Từ đó tôi bắt đầu đánh răng bằng bột nghệ mỗi sáng. Răng miệng vàng khè, nhưng súc nước sạch thì chất vàng trôi hết, răng trắng như bắp non.

Tình cờ nói chuyện bệnh “gout” với một người bà con ở San Jose, họ cũng bị chứng này, họ khuyên tới hiệu thuốc bắc trước Century Mall mua lọ thuốc dược thảo viên chỉ có 4$ của Trung quôc chế, tên là URI-pH formula. Mỗi lần ăn thịt bò hay sea food, phải đề phòng uống ngay 4 viên để chất acid uric theo đường tiểu mà ra ngoài, khỏi thấm vào máu. Thuốc này không phải trị, mà chỉ là ngừa. Tôi thấy đây không phải là thuốc mình mong đợi,cũng mua để dành phòng hờ. Tới các tiệm bán dược tháo hỏi, ai cũng lắc đầu nói bệnh này không có cách gì chữa khỏi hết, phải kiêng cữ ăn uống hay dùng thuốc giảm đau như Cochinchin… mà thôi. Họ giới thiệu thuốc dược thảo viên “Gout well” của bác sĩ Việt nam tên BA nào đó rất nổi tiếng, nhưng kết quả nghe nói cũng chậm.

Phần tôi, tưởng bệnh ‘gout’ thày Tâm chữa như vậy là tuyệt nọc, ai dè sau 2 năm khỏe mạnh, ăn uống cẩu thả trở lại, mấy ngón chân lại bị sưng. Đi khám ở Kaiser, bác sĩ nói đây không hẳn là “gout”, mà là 1 dạng tê thấp, và cho thuốc giảm đau. Tôi không thèm uống, quen lệ ra tiệm mua cao Nhật và Đại hàn dán, sau 1 tuần thì hết. Có lần ăn sầu riêng, hay mực xào, nhượng bàn chân thịt cộm dày lên, nhưng chất độc chưa lan ra tới ngón cái vì chưa đủ nhiều và mạnh để làm sưng . Đứng trên 2 bàn chân, rõ ràng cảm thấy lòng bàn chân bên phải cộm lên, cấn cái khác thường. Lật đật lôi thuôc “túi trà” Đại hàn ra dán. Vài ba ngày thì trở lại bình thường. Anh Lương, bạn thi sĩ ở San Jose , ăn mực luộc quấn bánh tráng chấm mắm nêm, đau “gout “phải lết vô toilet; Tuấn, cháu họ tôi, ăn toàn mới 30 tuổi, ăn toàn hamburger và đồ Mỹ bò gà tôm nướng ở MacDonald và Sizzler, không ăn rau, cũng bị “gout”, đau gần tháng trời phải nằm nhà, tôi đều chỉ mua thuốc cao Nhật dán,và tới thày Tâm châm cứu cho mau khỏi. Tuấn bị nặng, nên cứ dán 1 giờ là nước đỏ nhầy nhụa tuôn ra ướt đẫm chân, phải thay miếng khác, thày Tâm phải châm cứu 3 lần luôn 2 ngày liền mới bớt. Tôi thấy bệnh này , căn bản ở chỗ biết kiêng khem, ăn uống thanh đạm, không cần phải thuốc men, châm cứu, uống nước, dán cao… gì cả. Nhớ câu “Người ta tự đào huyệt chôn mình bằng hàm răng của mình”của nhà văn Pháp nào đó, rất là chí lý, hay câu của ông bà ta, “ngừa bệnh hơn chữa bệnh”, là lời khuyên bổ ích còn quí hơn bất cứ thuốc men, yến sào, mật gấu, lộc nhung… nào hết.

Hè 2005, tôi 61 tuổi về hưu, lợi dụng bảo hiểm còn ba tháng cuối cùng, đi Kaiser khám đủ thứ trong người, soi ruột, thử máu, soi tim, gan, cholesterol, tiểu đường, áp huyết, tấc cả đều tốt hết, trừ chất acid uric trong máu khá cao. Không lo, vì tôi đã biết cách trị bệnh “gout” rồi.

Qua đầu 2006, hết bảo hiểm sức khỏe, một hôm nhân chạy tới lui giúp dọn nhà cho ông anh họ ở Wesminster, nhịn đói từ sáng đến 7 giờ tối mới đưa anh vào tiệm phở ăn. Ăn được 3 muỗng thì cắn trúng miếng ớt xanh cay, mùi hăng xông thẳng lên óc, tôi choáng váng tức bụng, ngộp thở, mới đứng dậy lần ra ngoài cửa để thở. Bỗng cả người xoay đi 1 vòng rồi té ngửa xuống đất, không còn biết trời trăng gì nữa. Khi mở mắt tỉnh dậy,

Tuổi già ngoài 60, cơ duyên lại khiến tôi quen được anh bạn độc thân võ sư, kiêm đông y sĩ, rất thân, cũng ở Wesminster, kêu tới nhà mỗi sáng chủ nhật dạy tập khí công, hít thở, gồng mình, để ngăn ngừa bệnh tật,không lấy tiền. Anh bấm huyệt, nắn gân, trị bệnh cho nhiều người bị tai biến mạch máu não, méo miệng, tê liệt, khỏi hẳn, tiếng đồn vang khắp nơi. Lại còn khuyên nên mua áo quần, mền gối, sản phẩm NEFFUL của Nhật có “negative ions” mặc , tuy đắt tiền, nhưng lọc sạch máu, kích thích, tái tạo tế bào, điều hòa hệ thống miễn nhiễm, trị nhiều chứng bệnh nan y. Tôi bấm bụng nhịn ăn mua hơn 2000 bạc áo quần pyjamas, mền, nón, vớ..Nefful. Kết quả rất khả quan, ngủ ngon, sáng sáng thân thể căng cứng, sinh lý sung mãn, không hắt hơi cảm mạo sổ mũi, mùa hè không thấy nóng, mùa đông không thấy lạnh. Lớp teviron 100% ở mặt trong quấn áo che chở thân thể ấm áp như 1 lớp”cửu dương thần công” vô hình bao bọc cơ thể, mặc quen ấm áp rồi không muốn cởi ra. Chưa hết, mới đây, em rể tôi lại tình cờ biết được một “clinic” trên đường nhỏ Dillow, phía sau tiệm”Dollar delivery”,góc đường Bolsa, song song với đường Moran, cho bệnh nhân nằm giường massage FREE, có tia hồng ngoại tuyến đấm bóp , ngồi máy trị bệnh trĩ. Clinic này, do công ty chuyển tiễn Dollar Delivery bảo trợ,có dây nịt cắm điện hút mỡ bụng, có thau nước muối gắn cục điện giải, ngâm 2 bàn chân trong đó nửa tiếng đồng hồ, hút chất độc trong lục phủ ngũ tạng ra đen thui,màu cam, xanh đậm, đỏ, hay vàng khè… Mỗi màu tương ứng với một bộ phận trong cơ thể. Vàng là thận suy, đen là gan nhiễm độc, cam là thấp khớp ..v.v… Tôi tò mò theo em rể tới quan sát, nằm thử giường massage, thấy có chùm ngọc sáng đỏ rà rà từ dưới xương cụt theo xương sống lên đến ót rồi đi trở lại, kế đến cũng chùm ngọc đó châm cứu bằng tia sang hồng ngoại, nghe mấy người bệnh nằm bên kể nằm nhiều lần thì hết nhức mỏi, tê bại, méo miệng. Nửa giờ sau, qua ngâm chân trong thau nước coi có bệnh gì không. Cái món này thì phải trả tiền, 15$ ngồi nửa giờ. Thoạt đầu, mấy ngón chân tê tê, sau 30 phút, nước ra vàng, rồi biến ra màu cam, trên nước lềnh bềnh những miếng vàng lợn cợn như nước béo phở bò. Bà trông coi máy nói:

-Màu cam là chất độc ở các joints (khớp xương). Anh nói anh bệnh “gout” phải không, đúng là sau khi dán cao Nhật hút acid ra khỏi sưng, chất độc vẫn còn sót bám ở các joints, nên mới ra vàng cam. Còn mỡ vàng lềnh bềnh là “bad cholesterol” trong người anh tiết ra… .

Hai bà Mễ ngâm chân cạnh tôi, nước ra đen thui như bùn. Đó là chất độc trong gan. Có thể là bị “xơ gan”, hepatitis B, C gì đó. Ngâm nhiều lần thì chất độc ra hết, nước sẽ nhạt màu dần. Thật là một lối trị bệnh khoa học thần kỳ. Ai thấy hiệu nghiệm, muốn mua giường, thau hút độc, belt tiêu mỡ bụng, đem về nhà xài khỏi tới đây, họ cũng order hàng cho.

Đúng là chịu khó sục sạo,”đường đi ở miệng”, nghe đâu chữa hay cũng mò tới thì mới biết được nhiều điều bổ ích, giúp mình, giúp người… Có thử mới biết hiệu nghiệm hay láo khoét. Ngồi ở Nhân Hòa có 1 lúc, bô bô kể chuyện đi ngâm chân ra nước đen thui, mà có 2 ba người tới hỏi nhỏ xin địa chỉ Dollar Delivery ở đâu để đưa cha đưa mẹ tới chữa, thật là tội nghiệp. Còn cứ ngồi 1 chỗ ôm bệnh, bi quan, nghi kỵ chỗ này gạt, chỗ kia xạo, sợ ” tiền mất tật mang”, thì cứ “đau khổ vì bịnh trĩ” suốt đời. Chưa chết mà cũng như chết rồi. Nhớ câu châm ngôn “Có nhiều người không dám đi vì sợ gãy chân, nhưng nếu không đi thì có khác nào như đã gãy chân rồi.” thật là hay.