Khi Chuyển Hóa Thân Tâm Chạm Đến Yêu Thương 

Khi Chuyển Hóa Thân Tâm Chạm Đến Yêu Thương 

Tối hôm đó, tụi mình cùng nhau tụ tập tại hội trường nhỏ, được ban tổ chức chiêu đãi “Bữa ăn Thiên Đường”. Gồm cà rốt, khoai tây, củ dền, bông cải xanh rắc thêm vừng và đậu phộng thơm thơm. Ngoài ra, còn có súp với màu đỏ đặc trưng của củ dền.

Điều đặc biệt là chị lớp trưởng Tuệ Dung tách những người thân, nhóm bạn, những người đã quen biết nhau ra để mọi người bắt cặp với một người xa lạ, ngồi đối diện nhau.

Chị Tuệ Dung yêu cầu tụi mình đút cho nhau, và người được đút nhắm mắt cảm nhận từng món và các hương vị khác nhau.

Cảm giác được một người xa lạ, chưa quen biết đút cho ăn mới lạ lùng và đặc biệt làm sao. Khi mình từ tốn, đút từng muỗng nhỏ cho chị Bình, mình cảm nhận được nụ cười nhẹ nở trên môi chị và chị luôn nhẹ nhàng nói 2 từ “cám ơn” sau mỗi lần. Chị thật dễ thương, mình nghĩ.

Rồi chị Tuệ Dung kể cho tụi mình nghe câu chuyện về Bữa ăn Thiên Đường. Khi mọi người chỉ chăm chăm vào lợi ích, miếng ăn và quyền lợi của mình và khi mọi người yêu thương, chăm sóc và quan tâm lẫn nhau tạo nên một môi trường, kết quả khác xa nhau.

Anh Quý Bình phát biểu đầy xúc động, nói về cảm nhận của anh khi được đút cho ăn. Và đã lâu rồi anh chưa làm việc này với người mẹ thân yêu của mình. Mọi người đều lắng đọng và nghĩ về những người thân thương.

Không lâu sau, chị Tuệ Dung lại tiếp tục yêu cầu tụi mình kết thành một vòng tròn với 8 thành viên. Và 6 ngôi nhà nhỏ trong 1 đại gia đình lớn được hình thành. Nhà Yêu Thương, Nâng Đỡ, Hỷ Xả, Hạnh Phúc, Bình An. An Lạc.

Mình thuộc nhà Nâng Đỡ cùng 7 thành viên khác là chú Kiệt, cô Hiếu, chú Bồi, chị Dung, chị Bình, chị Hà, em Hương. Trưởng nhóm và Angelina cũng được bầu.

Sáng hôm sau, được tính là ngày thứ nhất của quá trình thanh lọc. Tụi mình dậy từ 4h sáng.

4h30 tập trung ở hội trường, bắt đầu hoạt động đầu tiên là cùng nhau ngồi bình yên. Tiếp theo đó là lịch trình xuyên suốt bao gồm uống nước xổ, ăn sáng, tiếp tục ngồi bình yên, vận động xoa bóp, chia sẻ lý thuyết, ăn trưa, thư giãn – soi sáng – trị liệu, tập thể dục, ngồi bình yên, chia sẻ lý thuyết chiều, ăn chiều, tự do sinh hoạt cá nhân, câu hỏi và trả lời. Kết thúc một ngày cũng bằng việc ngồi bình yên từ 20h30-21h30.

Chị còn tạo nên một đêm thiền trăng. Những tấm thảm vàng rực nổi bật trên nền thảm cỏ xanh được xếp thành vòng tròn tựa một đóa hoa hướng dương to lớn luôn hướng về phía mặt trời. Những ngọn nến lung linh được thắp lên, điện được tắt đi và chung quanh là cỏ cây, là tiếng dế, tiếng côn trùng, là bầu trời mênh mông rộng lớn.. Mọi người ngồi lại bên nhau cùng hát hò, cùng sẻ chia những suy nghĩ, nỗi niềm. Mình lặng lẽ đưa mắt ngắm nhìn mọi thứ thật lâu, thật chậm. Bình yên quá. Đẹp quá. Mình muốn ghi nhớ mãi những phút giây này. Chị Tuệ Dung lại gởi cho tụi mình một thông điệp giá trị khác “Nếu chỉ còn một ngày để sống”. Có phải là ta sẽ mong muốn, khát khao được ở bên, được ôm ấp, được sờ tay lên má, được sà vào lòng ba mẹ, những người thương yêu? Có phải ta sẽ gọi điện để được nghe những giọng nói quen thuộc của những người bạn mà cũng đã khá lâu rồi ta bận mải với việc này việc nọ mà vô tình quên thăm hỏi? Có phải ta sẽ trân quý từng phút giây? Có phải ta thấy còn quá nhiều việc ta muốn làm, nhiều người ta muốn gặp và nhiều nơi ta muốn đến? Vậy thì, xin ta đừng chờ đợi. Hãy trao gởi yêu thương, hãy hành động khi ta còn có thể. Đừng đợi đến ngày mai, đừng trì hoãn, cũng đừng chặc lưỡi “thôi để sau vậy”, “thôi ko sao, thời gian còn dài”. Vì biết đâu rằng thời gian ko dài như ta nghĩ. Cuộc sống là vô thường. Hãy sống hết mình trong hiện tại, trân trọng từng phút giây.

Anh Quý Bình từng phải thốt lên, sao chị Tuệ Dung lại có thể “nhiều trò” đến thế. Và một trong những “trò” mình thích nhất, ấn tượng nhất là buổi sáng chúng mình nối đuôi nhau thiền hành quanh khu vườn. Từng bước chân trần được tiếp đất, được hôn lên cỏ, lên những ô nền gạch, lên những cành cây khô.. Mang lại những cảm giác rất khác. Từng bước đi trong chánh niệm, thật chậm rãi. Và ánh mặt trời ấm áp tưới tắm toàn cơ thể. Mặt đất và bầu trời. Chúng mình được tiếp thêm nguồn năng lượng bao la, dồi dào. Cùng theo đó là lời dẫn ngọt ngào, trầm lắng của chị Tuệ Dung đưa mình nghe từng cơn gió nhẹ mát, mơn man, đùa nghịch trên làn da, mái tóc. Cảm nhận được những chiếc lá đong đưa, vươn mình trong nắng gió, những đám mây trôi bồng bềnh, những bông hoa khoe sắc, lắng nghe tiếng máy bay trên bầu trời. Nhìn chậm lại, quan sát kỹ hơn, mình lại thấy trên cùng một cái cây mà mỗi chiếc lá lại khác nhau. Cũng như mỗi người là bản thể duy nhất, khác biệt, một mảnh ghép đặc biệt được Vũ trụ tạo nên, không ai giống ai, không thể thay thế.

Ngay lúc này đây, mình thấy thiên nhiên thật tươi đẹp, một vẻ đẹp làm mềm nhũn cả lòng. Từng ngọn cỏ, từng cánh hoa, từng ánh nắng xuyên qua, từng viên đá nhỏ, từng làn nước lăn tăn dưới mặt hồ, từng con cá bơi lội tung tăng, từng chiếc lá úa, từng những chú kiến vàng… Mình chợt nhận ra bản thân thật giàu có. Chỉ những điều giản đơn, hiện hữu ở khắp mọi nơi thế này thôi cũng đủ khiến lòng mình rung động, rộn ràng những niềm vui. Chỉ cần mình sống chậm lại, lắng nghe, quan sát và cảm nhận nhiều hơn. Một lần nữa, chị Tuệ Dung lại khiến mình yêu thương, trân quý những phút giây này đến vô cùng, vô cùng.

Đã rất lâu rồi, mình ko có cảm giác đi chân trần. Có lẽ vì sợ dơ, sợ dẫm phải vật nhọn, lên những thứ không mong muốn.. Mình hiểu ra ko nên để những nỗi sợ vẩn vơ ngăn cản mình thử làm những việc mình chưa từng nghĩ đến. Biết đâu chúng lại đem lại cho mình cảm giác tuyệt vời như buổi thiền hành sáng ấy…

Đến đêm thiền nến, chị Tuệ Dung dùng những viên sỏi trắng nhỏ xinh xếp thành chữ “An” rất mềm mại. Chị cũng không quên trang trí thêm những cành hoa vàng, lá xanh. Ôi, sao gì chị cũng giỏi, chị làm gì cũng rất đẹp, rất tỉ mỉ, đầy tâm huyết. Vẽ, đọc, hát, dẫn dắt, chuyện trò, xếp chữ, xếp hoa.. Mình ngưỡng mộ chị quá đi thôi.

Chúng mình xếp thành 2 hàng, chuyền tay nhau những chiếc ly trắng có ánh nến bồng bềnh trong nước. Xung quanh là bóng tối vì mọi ánh đèn khác quanh vườn đều được tắt hoàn toàn. Chỉ còn lại những ánh nến nhỏ nhoi, lấp lánh, chỉ còn lại hơi ấm và sự kết nối của từng thành viên, chuyền tay nhau từng ngọn nến. Mọi thứ thật lung linh! Mình may mắn đứng kế bên chị Tuệ Dung. Chị reo lên rất bỗng dưng “Từ đây chụp hình sẽ đẹp lắm”, giọng chị tràn đầy hưng phấn và thích thú. Hệt như một đứa trẻ, trong sáng và đáng yêu làm sao. Bởi trong từng việc chị làm, tất cả đều chứa đựng cả một bầu trời thương yêu, với cả trái tim, với tất thảy tâm huyết, sự chỉn chu, cẩn thận, tỉ mỉ từng chi tiết. Mình yêu cái cách chị hào hứng và tâm đắc với thành quả của mình đến nỗi mình đã quay sang chạm lên cánh tay chị, khẽ vuốt. Có lẽ chị có phần bất ngờ và không hiểu phút giây ấy mình đã nghĩ gì.

Chúng mình bước chầm chậm trong chánh niệm từ khu vực bếp đến hội trường. Những cá thể gần bên nhau, những ngọn nến lung linh trong màn đêm.. Một lần nữa, lòng mình mềm lại, cũng lại thương cái khoảnh khắc này quá đỗi!

Hình như mình nhắc tên chị Tuệ Dung nhiều quá phải không? Mình sẽ “tạm quên” chị để hướng về người Thầy Tâm Thành của chúng ta. Dù không được trực tiếp gặp mặt, mình vẫn thấy Thầy thật gần gũi, thật giản dị, thật thông tuệ, thật ấm áp, thật thân thương. Thầy cười rất hiền và rất đẹp. Thầy cũng hay cười nữa. Mỗi lúc Thầy lên chia sẻ trực tuyến, được Thầy cùng có mặt, hòa cùng, lắng nghe tụi mình, được Thầy khích lệ, động viên, truyền thêm niềm tin, nghị lực và ý chí. Mình thích nhất mỗi lần thầy cười và vui vẻ, trìu mến hỏi “Sao, hôm nay có ai nhõng nhẽo không?”. Nghe sao mà dễ thương đến không từ ngữ nào tả được.

Còn mỗi lần nghe Thầy chia sẻ lý thuyết, do dính F0 cách đây chưa lâu nên đầu óc mình cứ nhớ nhớ quên quên. Nhưng mỗi lần Thầy cất lên tiếng “Ok”  là mình lại bật cười thích thú. Thầy của chúng ta cũng “xì tin” quá thể. Hí hí..

Khi chị Tuệ Dung phát cho tụi mình xem đoạn video ghi lại những việc Thầy và nhóm thiện nguyện đã làm để giúp đỡ bà con trong thời gian Covid hoành hành khốc liệt, khó khăn, nguy hiểm nhất. Nước mắt mình cứ thế lặng lẽ rơi. Dáng người Thầy nhỏ nhắn, nụ cười Thầy ấm áp, ánh mắt Thầy bao la tình yêu thương.. Thầy vẫn làm mọi việc từ bốc hàng, sắp xếp những túi lương thực.. không nề hà. Và mình xúc động bởi tình người, bởi những sẻ chia con người giành cho nhau những lúc gian khó. Cuộc sống thật đẹp và người tốt luôn xung quanh.

Lớp chúng mình cũng có một vài thành viên “nhõng nhẽo”. Nhưng đều được cô Vân Dung, chị Tuệ Dung chăm sóc ân cần, khích lệ, động viên, truyền thêm năng lượng. Để rồi tất cả đều vượt qua, hoàn thành bài tập của thầy một cách xuất sắc. Gương mặt ai ai cũng lại tươi tỉnh, cười đùa. Có dược sĩ Vân Dung bên cạnh tư vấn, sẻ chia kiến thức, giúp giải đáp những lo lắng, thắc mắc chúng mình cảm thấy an tâm, vững vàng lên nhiều phần.

Trở lại với chị Tuệ Dung, chị khơi gợi lên trong chúng mình khả năng lắng nghe, kết nối, thì thầm với bản thân, cơ thể mình. Mình phải hiểu, phải thương yêu, chăm sóc mình trước, phải hạnh phúc vui vẻ trước thì mình mới có thể trao đi, lan tỏa. Làm sao có thể cho đi những gì bản thân không có. Yêu thương bản thân không phải là ích kỷ mà càng yêu thương gia đình, muôn người, muôn loài mình lại càng muốn sống có trách nhiệm, yêu thương, chăm sóc bản thân mình hơn. Muốn chăm sóc ba mẹ, muốn ở bên người thân, bạn bè những lúc họ cần mình thì mình phải có đủ sức khỏe, đủ mạnh mẽ. Càng yêu thương ai, mình lại càng muốn làm nhiều điều cho người ấy. Vì vậy mình phải khỏe, phải vui, phải hạnh phúc.

Chị Tuệ Dung có mời mình phát biểu cảm xúc nhưng mình từ chối vì mình chưa lên tiếng trước rất nhiều người bao giờ. Đầu óc mình trống rỗng và chữ nghĩa bay biến đi ở tận đâu xa vời vợi, không thể kéo về. Thay vì thấy xấu hổ hoặc để cảm giác tự ti xâm chiếm bởi ý nghĩ “sao mình tệ thế”, “sao người khác làm được mình không làm được”. Mình lại tự vỗ về, an ủi chính mình bằng những thầm thì “ko sao, ko sao cả đâu mà. Lần sau mình sẽ làm được, mình chỉ cần thêm ít thời gian”. Đừng bao giờ ghét bỏ bản thân vì như chị Tuệ Dung nói đó là người tình, người bạn đồng hành xuyên suốt với mình đến cả cuộc đời, dù cho vạn vật có đổi thay.

Chị Tuệ Dung đọc cho tụi mình nghe thông điệp của Vũ trụ về những con thuyền mải miết chạy theo các bến tiền tài, danh vọng, theo những tranh chấp, những giận hờn, những tị hiềm mà không thể hoặc không kịp cập bến bờ hạnh phúc. Lại một bài học nữa về sự buông bỏ những tham, sân, si, bớt mong cầu, tham lam để được sống nhẹ nhàng, bình an, trọn vẹn. Hiểu được điều gì mới thật sự có ý nghĩa và khiến mình hạnh phúc.

Chúng mình được vận động cùng nhau, mồ hôi thấm ướt cả vạt áo. Mình không thấy đói, không thèm ăn, cũng chẳng thấy mệt. Mình có phần ngạc nhiên về điều đó. Trong các bài luyện tập, vận động, xoa bóp của Thầy thì bài khí công đứng là có phần thử thách đối với mọi người nhất. Chị Tuệ Dung hướng dẫn rất kỹ, dặn dò cẩn thận tay vươn lên ra sao, hơi thở thế nào. Chị làm mẫu nhiều lần để mọi người nhớ. Vẫn chưa yên tâm, chị đến bên từng người chỉ từng động tác, sai ở đâu chị chỉnh sửa ngay ở đó. Mình thấy chị đã thấm mệt nhưng chị vẫn không ngưng. Vẫn đi vòng quanh, giúp chúng mình nhớ chuỗi và tập đúng, thở đúng. Thương chị quá chừng. Nếu không vì tình yêu thì làm sao có thể dịu dàng và kiên nhẫn đến vậy? Lớp mình cũng đoàn kết, giúp đỡ, động viên nhau. Người nhớ rồi, tập được rồi chỉ lại cho những người còn lúng túng.

Đêm uống dầu, mỗi thành viên trong ban tổ chức lại giúp chúng mình buộc từng cái khăn. Thức nguyên đêm, khẽ khàng quan sát, kiểm tra coi có ai trong tụi mình mỏi quá mà duỗi thẳng chân, canh cho tụi mình an tâm ngủ. Còn sự chu đáo nào hơn thế không?

Điều mình ấn tượng nữa là sự thương yêu, tình cảm mà từng thành viên trong ban phụng sự giành cho nhau. Được thể hiện rõ ràng qua từng lời nói, cử chỉ, ánh mắt, nụ cười, từng cả những “ra dấu”, từng cái ôm.. Sao mà đáng yêu, sao mà đong đầy. Chị Tuệ Dung ngập tràn năng lượng, cô Vân Dung nhỏ nhẹ trìu mến, bạn Vy âm thầm, lặng lẽ mà cũng cool ngầu cá tính quá thể, gia đình chú Long đoàn kết, thương yêu nhau.. Tất cả tạo nên những thiên thần không cánh giữa đời thực.

Đêm cuối, chị Tuệ Dung lại khiến chúng mình bất ngờ về bữa thiền trà. Chị xếp và trang trí 2 chữ “Biết ơn”  thật đẹp, xung quanh là nến, là những cuốn sách của Thầy, và những chiếc ly sứ tạo thành hình trái tim. 2 bên là 2 bình hoa hồng vàng rực rỡ. Chị muốn mỗi người tự rút cho mình 1-2 bông để giành tặng cho người mà mình biết ơn. Chúng mình cùng ngồi bên nhau, lắng nghe Thầy chia sẻ, nhâm nhi vị đăng đắng rồi ngọt dần trên đầu lưỡi của ly trà ấm. Nhìn các anh chị trong ban tổ chức trong trang phục trắng đẹp tựa những thiên thần. Thật sự là rất đẹp.

Lại một đêm tuyệt vời, ngập tràn cảm xúc bởi những lời cám ơn, những vòng tay, những cái ôm nồng ấm, những ánh mắt thân thương trao nhau…

Dù những dòng mình viết ra cũng tương đối dài rồi, nhưng cũng chưa đủ để diễn tả hết những cảm xúc trong mình về khóa “Chuyển Hóa Thân Tâm. Chạm Đến Yêu Thương”  đặc biệt này. Chương trình đã thật sự chạm đến mọi ngóc ngách thẳm sâu nhất của tình thương yêu từ những giây phút ban đầu cho tới khi lên xe quay về.

Buổi sáng check out, ban tổ chức vẫn chu đáo chuẩn bị bữa sáng, được chị Tuệ Dung cẩn thận dặn dò nhai thiệt kỹ, được cô Vân Dung ân cần giúp mình đội nón bảo hiểm, sắp xếp hành lý lên xe.  Yêu thương đong đầy đến tận những giây cuối cùng.

Những ai may mắn được biết và đến với khóa học, sẽ sở hữu một gia tài vô giá, không gì so sánh được là sức khỏe và tình yêu thương. Được Thầy Tâm Thành trao cho một phương pháp, một vũ khí lợi hại để tự bản thân mỗi người có thể chăm sóc, nuôi dưỡng, điều trị, nâng cao sức khỏe Tâm – Thân một cách chủ động và trong tầm tay. Chỉ cần bản thân đủ nỗ lực, ý chí, quyết tâm.

Khi vừa tiếp cận với phương pháp của Thầy từ buổi đầu, mình đã muốn đưa bố mẹ, chị em, những người thân, bạn bè và mong muốn lan tỏa giá trị tốt đẹp này tới hết thảy mọi người. Và mong muốn ấy càng trở nên mãnh liệt theo từng ngày. Không chỉ riêng mình mà rất nhiều anh chị cũng có cùng mong muốn để giúp cho người thân sống khỏe mạnh, bớt ốm đau.

Tình yêu thương – yêu thương bản thân, gia đình, thiên nhiên, muôn loài, vạn vật, yêu cả những bất như ý và những chuyện làm mình phiền lòng. Yêu thương và tha thứ. Tình yêu thương sẽ đưa đường dẫn lối, là kim chỉ nam để mình đi đến những hành động, lời nói, quyết định đúng đắn, chẳng bao giờ sai.

Có sức khỏe, tình yêu thương, sự biết ơn, chẳng phải ta đã có tất cả rồi sao? Chẳng phải ta sẽ luôn cảm thấy đủ đầy, trọn vẹn, hạnh phúc và bình an? Ta còn cần gì hơn thế nữa?

Cám ơn Thầy Tâm Thành, cám ơn chị Tuệ Dung, cám ơn cô Vân Dung, cám ơn bạn Vy, cám ơn chị Khanh, cám ơn chú Long, cám ơn chị Dung, chị Bình, dì Yến, cô Hiếu, bạn Hương, anh Thi, anh Quý Bình… Và những gương mặt thân thương đã đồng hành cùng mình trong hành trình diệu kỳ này để từ đó mình có được sự thay đổi quý giá nhất cuộc đời.

Cám ơn. Cám ơn. Cám ơn.

Chia sẻ nhật ký Thanh lọc Thân – Tâm của bạn Hạnh Tâm

Bài Liên Quan

Tri Ân Người Thầy, Tri Ân Người Cha…

Được tin chuyến tàu lửa của Thầy bị hủy, rất nhiều tàu bị trễ 30-50’, nên hai ba chuyến phải dồn vào một. Thầy phải tìm một chuyến tàu khác và chịu khó đứng chật ních ngoài hành lang của tàu để kịp về nơi cần về… Khi ngồi ở

Máu Hồng – Ích lợi của việc Ngồi Bình Yên

Tại sao phụ nữ chúng ta hay trang điểm và phải luôn đánh phấn hồng, các bạn nhỉ? Nếu máu chúng ta mang nhiều oxy và thần sắc chúng ta luôn hồng hào thì đâu cần phấn son nữa? 😊 Vừa rồi khi đi bác sĩ định kỳ, mình có

heart, leaf, autumn-1776746.jpg

Chậm Lại… Để Yêu Thương

Cử Chỉ Đẹp… Hôm nay tôi có họp và tiệc cuối năm với cấp trên, có cả màn ảo thuật đặc biệt giúp vui ở phần cuối nên buổi tiệc kết thúc hơi trễ, mãi 9 giờ tối mới lò mò về. Khi lái xe về gần đến nhà, tôi

stones, meditation, balance-1058365.jpg

Bạn Đồng Hành Cùng Khóa Học

Bạn tham gia TLTT được mấy lần rồi nhỉ? Khi thu nhận được nhiều lợi lạc cho bản thân, lẽ thường tình chúng ta sẽ muốn lan tỏa đến người thân, nhất là những ai có vấn đề sức khỏe, để họ cùng hưởng lợi. Vậy nếu phải tóm lược

girl, forest, zen-3516113.jpg

Bài Viết Thiền Minh Sát Tuệ

Chúng tôi đi Tu thiền. Đó là một trải nghiệm hướng nội mà không phải ai cũng có đủ Duyên để tham gia . Khi làm thủ tục nhập Trại Thiền , các cháu có nói chương trình rất nặng , 10 giờ ngồi thiền mỗi ngày , các Cô

heart, hd wallpaper, leaves-1192662.jpg

Ba Bộ Đồ… và Cái Kệ!

Tối hôm qua, khi đang NBY thì mình nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hồn vía.  Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca từ trên trời rơi xuống, làm những thứ xung quanh

running, sport, race-4782721.jpg

Kết Nối Với Cơ Thể

Quảng An đã chứng kiến rất nhiều lần ở dọc bờ sông Potomac vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn: trời trưa nắng chang chang, mấy chị em hơi nặng ký muốn giảm cân, phải mặc những bộ quần áo bằng nilon chạy bộ và bên cạnh có một anh huấn

Kết Nối Với Thiên Nhiên

Bức hình này được chụp sáng nay ở vườn nhà QA sau khi QA ngồi bình yên (NBY) và đi một vòng thăm chào cây cối chim cá. 😊 Mấy em cá này đã được mình “free” từ hồ kiếng tù túng chật chội ra sống ngoài trời thiên nhiên

SỰ KẾT NỐI NHIỆM MÀU

Chắc chắn đã nhiều lần chúng ta thắc mắc tự hỏi mỗi giây phút có bao nhiêu hài nhi chào đời.Theo thống kê mới nhất của World Population Clock ngày 28 tháng 7 năm 2023, mỗi ngày có khoảng 150 ngàn sinh mạng ra đi, cùng lúc khoảng 350 ngàn

Cảm nghĩ sau khóa học tại Westminster

Thế là mình đã kết thúc khóa thanh lọc thân tâm của Thầy Thích Tâm Thành tại Westminster, California trong tháng 8/2023. Bốn ngày được trực tiếp thực hành dưới sự dẫn dắt của Thầy. Thời khóa mỗi ngày là: Xổ ruột, tập các bài thể dục, đi thiền hành,

lavender, heart, books-2430927.jpg

Hành trình Thanh lọc Thân – Tâm từ 11-14/5/2023

Từ một nhân duyên mà mình đã có mặt trong khoá Thanh lọc Thân-Tâm (cha đẻ phương pháp này là Tiến sĩ -Bác sĩ, Tu Sĩ Thích Tâm Thành) trong 4 ngày tại Chùa Long Phú Mỏ Cày bắc, Bến Tre. Tập trung trong 4 ngày và lịch sinh hoạt

Hành Trình Quay Về Với Chính Mình

Thương kính gửi Thầy Thích Tâm Thành! Thầy ơi, ai đó đã nói đại ý: Khi người học trò sẵn sàng thì vị Thầy xuất hiện. Điều này đặc biệt đúng với con khi nhân duyên đủ đầy để con được tham dự khóa thanh lọc thân tâm cấp 3

Hãy Tự Vỗ Vai Mình…

Con vừa kết thúc ngày làm việc và nhớ lại buổi chuyện trò giao lưu cuối năm của Thầy cùng các học trò và TNV khắp nơi sáng nay (tức là tối hôm qua, thứ Tư giờ VN). Những buổi NBY hằng ngày mà chúng ta được thầy cùng ngồi

Kiên Trì Thanh Lọc Thân – Tâm, Vượt Qua Bệnh Nặng

Năm 2016, tôi gặp một tai nạn thảm khốc, gãy 9 xương sườn, sụp 2 đốt sống 11 + 12 và sụp 2 lá phổi. Sau đó, tôi mắc chứng bệnh rất nặng đó là suy tuyến yên, suy toàn bộ tuyến nội tiết, tuyến thượng thận, tuyến giáp, tiểu

Kính gửi Thầy Tâm Thành

Thưa thầy, con thường có thói quen viết một bài mới và đọc một cuốn sách mới mỗi đầu năm. Năm nay, vì bốn năm tháng qua con và gia đình, nhất là em con, đã được nhiều duyên phước lành đến với thầy, đến với chương trình Thanh Lọc

Scroll to Top
Scroll to Top